Một nhà hoạt động Tây Tạng tên Lobga Rangzen đã thực hiện hành động tự thiêu trước trụ sở Liên Hợp Quốc tại New York để phản đối chính sách của Trung Quốc đối với Tây Tạng. Theo các nhân chứng và tổ chức nhân quyền, ông đã thiệt mạng sau vụ việc và được cho là đã hô to các khẩu hiệu đòi độc lập trước khi tự thiêu.

Sự kiện xảy ra vào ngày 3/7/2026 ngay trước tòa nhà Liên Hợp Quốc. Lobga Rangzen, người sinh ra tại Tây Tạng và sau này sống lưu vong, đã dàn dựng một cuộc biểu tình đơn độc nhưng đầy kịch tính. Ông giương cao cờ Tây Tạng và sau đó tự thiêu, khiến nhiều người xung quanh hoảng loạn.
Theo các tổ chức ủng hộ Tây Tạng, Lobga Rangzen đã để lại thông điệp phản đối chính sách “đoàn kết dân tộc” mới của Trung Quốc, mà ông cho rằng đang hủy hoại bản sắc văn hóa và tôn giáo của người Tây Tạng. Hành động tự thiêu của ông được xem là cách cực đoan để thu hút sự chú ý của cộng đồng quốc tế đối với vấn đề Tây Tạng.
Liên Hợp Quốc và nhiều quốc gia đã bày tỏ quan ngại sâu sắc trước sự việc. Các tổ chức nhân quyền quốc tế kêu gọi Trung Quốc tôn trọng quyền con người và tự do tôn giáo tại Tây Tạng, đồng thời kêu gọi điều tra kỹ lưỡng nguyên nhân dẫn đến hành động tuyệt vọng này.
Sau vụ việc, nhiều cuộc biểu tình và tưởng niệm đã được tổ chức tại New York và nhiều thành phố khác trên thế giới để tưởng nhớ Lobga Rangzen và bày tỏ sự ủng hộ đối với phong trào tự do Tây Tạng. Một số người Tây Tạng lưu vong cho rằng hành động của ông là tiếng kêu cứu cuối cùng trước sự đàn áp ngày càng gia tăng.
Chính quyền Trung Quốc chưa đưa ra bình luận chính thức về sự việc. Tuy nhiên, Bắc Kinh từ trước đến nay vẫn kiên quyết bác bỏ các cáo buộc vi phạm nhân quyền tại Tây Tạng và cho rằng các chính sách của mình nhằm thúc đẩy phát triển kinh tế và ổn định xã hội tại khu vực này.

Vụ tự thiêu của Lobga Rangzen một lần nữa đưa vấn đề Tây Tạng trở lại tiêu điểm của dư luận quốc tế. Nó cũng nhắc nhở cộng đồng thế giới về những bi kịch nhân quyền vẫn đang diễn ra tại nhiều khu vực trên thế giới, nơi mà một số cá nhân cảm thấy không còn cách nào khác ngoài hành động tuyệt vọng để được lắng nghe.
