Sự kiện mới nhất tại World Cup 2026 đã một lần nữa khẳng định rằng chính trị và bóng đá đôi khi khó có thể tách rời. Việc FIFA nhanh chóng đình chỉ án phạt cho tiền đạo Folarin Balogun sau khi nhận thẻ đỏ trong trận gặp Bosnia & Herzegovina đã trở thành tâm điểm tranh cãi. Theo các nguồn tin, quyết định này xuất phát từ cuộc trao đổi trực tiếp giữa Tổng thống Mỹ Donald Trump và Chủ tịch FIFA Gianni Infantino. Balogun sau đó đã kịp góp mặt trong trận đấu với Bỉ, giúp đội tuyển Mỹ tiếp tục hành trình.
Liên đoàn Bóng đá Bỉ và UEFA lập tức phản ứng gay gắt, cho rằng hành động này tạo tiền lệ nguy hiểm, ảnh hưởng đến tính nhất quán và uy tín của FIFA. Thay vì đưa ra Hội đồng gồm 37 thành viên, Chủ tịch Infantino dường như đã tự quyết định, khiến nhiều người lo ngại tổ chức này đang bị chi phối bởi sức ép từ nguyên thủ quốc gia. Đây là minh chứng rõ nét cho thấy quyền lực chính trị có thể len lỏi vào những quyết định chuyên môn chỉ trong chớp mắt.
:max_bytes(150000):strip_icc():focal(749x0:751x2)/Folarin-Balogun-world-cup-070826-741eb352b94d4c7a9e8341d0d39636bd.jpg)
Tuy nhiên, đây không phải lần đầu tiên World Cup bị phủ bóng bởi yếu tố chính trị. Lịch sử gần một thế kỷ của giải đấu đã ghi nhận không ít trường hợp tương tự, nơi quyền lực, ngoại giao và ý thức hệ vượt lên trên tinh thần thể thao thuần túy.
Một trong những hình ảnh kỳ lạ nhất lịch sử World Cup xảy ra năm 1982 tại Tây Ban Nha. Trong trận vòng bảng giữa Pháp và Kuwait, khi Alain Giresse ghi bàn nâng tỷ số lên 4-1, các cầu thủ Kuwait lập tức dừng thi đấu vì cho rằng họ nghe tiếng còi từ khán đài. Điều đáng chú ý là Chủ tịch Ủy ban Olympic Kuwait kiêm thành viên hoàng gia Fahad Al-Ahmed Al-Jaber Al-Sabah đã trực tiếp bước xuống sân để phản đối trọng tài. Cuối cùng, bàn thắng bị hủy bỏ. Dù Pháp vẫn thắng trận, sự việc này trở thành biểu tượng cho sự can thiệp thô bạo của quyền lực chính trị vào sân cỏ.
)
Bốn năm trước đó, tại World Cup 1978 trên đất Argentina dưới thời chính quyền quân sự của tướng Jorge Rafael Videla, giải đấu đã vấp phải chỉ trích quốc tế dữ dội. Argentina buộc phải thắng Peru cách biệt ít nhất 4 bàn ở lượt trận cuối để vào chung kết. Kết quả là chiến thắng 6-0 đầy bất ngờ, dẫn đến hàng loạt nghi vấn về dàn xếp. Tướng Videla thậm chí đã gặp riêng cầu thủ Peru trước trận. Dù chưa có bằng chứng cụ thể, vụ việc vẫn để lại dấu hỏi lớn về vai trò của chính trị trong thành công của Argentina – đội sau đó lên ngôi vô địch.

Những năm 1960-1970 cũng chứng kiến nhiều can thiệp chính trị. Tại World Cup 1962 ở Chile, ngôi sao Garrincha của Brazil bị truất quyền thi đấu ở bán kết nhưng cuối cùng chỉ bị cảnh cáo nhờ sự ủng hộ từ các tổng thống Chile và Peru. Nhờ vậy, anh góp mặt trong trận chung kết, giúp Brazil bảo vệ thành công ngôi vương. Đây được xem là một trong những tiền lệ rõ nét nhất về việc giảm án cho ngôi sao dưới ảnh hưởng chính trị.

Đỉnh điểm của sự hòa quyện giữa bóng đá và chính trị phải kể đến hai kỳ World Cup dưới thời phát xít. Năm 1934 tại Italy, Benito Mussolini coi giải đấu là công cụ tuyên truyền. Ông thường xuất hiện tại các trận đấu, thậm chí can thiệp vào phòng trọng tài. Italy vô địch trong nghi vấn lớn về công tác điều hành. Jules Rimet, Chủ tịch FIFA lúc bấy giờ, từng nhận xét rằng “giải đấu này được tổ chức bởi Mussolini chứ không phải FIFA”. Bốn năm sau tại Pháp 1938, Mussolini tiếp tục gửi thông điệp “chiến thắng hoặc chết” cho đội tuyển Italy, đội sau đó bảo vệ thành công ngôi vương.

Những câu chuyện này cho thấy bóng đá, dù được coi là “tôn giáo” của thế giới, vẫn khó thoát khỏi ảnh hưởng của chính trị và quyền lực. Trong bối cảnh toàn cầu hóa ngày nay, khi các quốc gia ngày càng sử dụng thể thao làm công cụ ngoại giao mềm, ranh giới giữa chuyên môn và chính trị trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Quyết định liên quan đến Balogun có thể chỉ là một trường hợp, nhưng nó nhắc nhở FIFA và cộng đồng bóng đá về nhu cầu duy trì tính độc lập và minh bạch để bảo vệ tinh thần cốt lõi của môn thể thao vua.
World Cup không chỉ là cuộc tranh tài trên sân cỏ, mà còn là tấm gương phản chiếu những biến động chính trị-xã hội của thời đại. Việc duy trì sự công bằng sẽ quyết định liệu giải đấu có tiếp tục là biểu tượng đoàn kết hay trở thành sân khấu cho những cuộc chơi quyền lực.
Nguồn tham khảo: Các tài liệu lịch sử World Cup từ AFP, FIFA archives và báo chí quốc tế uy tín (dựa trên thông tin sự kiện cung cấp). Biên soạn và phân tích bởi biên tập viên thể thao.
