Washington, D.C., ngày 18/5/2026 - Theo phân tích mới của Viện Brookings, hơn 100.000 trẻ em — trong đó khoảng 145.000 là công dân Mỹ — đã bị tách khỏi cha mẹ do các chiến dịch giam giữ và trục xuất nội địa mạnh tay của chính quyền Tổng thống Donald Trump. Con số này gấp đôi so với thống kê chính thức của Bộ An ninh Nội địa (DHS), phản ánh quy mô gia đình ly tán lớn chưa từng có kể từ các chính sách biên giới trước đây.


Báo cáo của Brookings, dựa trên dữ liệu giam giữ khoảng 400.000 người từ các chiến dịch nội địa kể từ tháng 1/2025 đến đầu tháng 4/2026, kết hợp với khảo sát dân số và thông tin nhân khẩu học từ American Community Survey. Các nhà nghiên cứu ước tính:
Khoảng 205.000 trẻ em (bao gồm cả công dân và không công dân) bị ảnh hưởng khi cha mẹ bị giam giữ.
Trong đó 145.000 trẻ là công dân Mỹ, chiếm khoảng 3/4 tổng số.
Hơn 22.000 trẻ công dân Mỹ mất hoàn toàn cha mẹ đồng cư trú (cả hai cha mẹ hoặc cha mẹ đơn thân).
Chỉ khoảng 1.000 trường hợp được hệ thống phúc lợi trẻ em hỗ trợ.
Thống kê chính thức của DHS chỉ ghi nhận khoảng 18.277 trường hợp, được Brookings cho là “đáng kể undercount” vì cha mẹ nhập cư thường không khai báo con cái là công dân Mỹ hoặc không được hỏi. Hầu hết cha mẹ bị giam giữ cuối cùng bị trục xuất, dẫn đến nguy cơ ly tán vĩnh viễn.


Chính sách này nằm trong chiến dịch “trục xuất hàng loạt” mà Tổng thống Trump cam kết từ chiến dịch tranh cử. Với ngân sách bổ sung lớn từ “One Big Beautiful Bill Act”, ICE mở rộng năng lực giam giữ lên hàng chục nghìn người, hiện đang giữ khoảng 60.000 người. Các chiến dịch tập trung vào nội địa, không chỉ biên giới, dẫn đến bắt giữ tại nơi làm việc, cộng đồng và gia đình hỗn hợp.
Tác động nhân đạo: Ly tán gia đình gây tổn thương tâm lý nghiêm trọng cho trẻ em, bao gồm lo âu, trầm cảm, rối loạn giấc ngủ và khó khăn phát triển lâu dài. Nhiều trẻ công dân Mỹ đột ngột mất nguồn hỗ trợ kinh tế, rơi vào nghèo đói hoặc hệ thống foster care quá tải.
Tác động kinh tế - xã hội: Brookings và các nghiên cứu khác chỉ ra rằng các gia đình hỗn hợp chiếm tỷ lệ lớn lực lượng lao động ở một số ngành. Việc ly tán làm giảm tiêu dùng, ảnh hưởng tăng trưởng GDP và gây áp lực lên hệ thống phúc lợi địa phương.
Góc nhìn chính trị: Người ủng hộ chính sách lập luận rằng đây là biện pháp cần thiết để thực thi luật di trú, ưu tiên an ninh biên giới và công bằng cho người Mỹ. Ngược lại, các nhà phê bình — bao gồm tổ chức nhân quyền — gọi đây là “ly tán gia đình dưới hình thức khác”, lặp lại sai lầm của chính sách Zero Tolerance năm 2018 nhưng ở quy mô lớn hơn và chủ yếu ảnh hưởng đến gia đình đã sinh sống lâu năm tại Mỹ.
Báo cáo kêu gọi cải thiện theo dõi dữ liệu và hỗ trợ cho trẻ em bị ảnh hưởng. Với kế hoạch mở rộng trục xuất trong năm 2026, số ca ly tán gia đình có thể tiếp tục tăng.
