Vào ngày 22/6/2026, Thủ tướng Anh Keir Starmer đã có bài phát biểu quan trọng trước cửa 10 Downing Street, chính thức thông báo ông sẽ từ chức lãnh đạo Đảng Lao động và rời khỏi vị trí Thủ tướng trong những tuần tới. Ông khẳng định sẽ ở lại làm thủ tướng tạm quyền (caretaker) cho đến khi một lãnh đạo mới được chọn trước khi Quốc hội Anh họp lại vào tháng 9/2026.
Sự kiện này diễn ra chỉ chưa đầy hai năm sau chiến thắng vang dội của Đảng Lao động trong cuộc bầu cử tổng quát năm 2024, chấm dứt 14 năm cầm quyền của Đảng Bảo thủ. Tuy nhiên, chính quyền của Starmer nhanh chóng đối mặt với nhiều thách thức nghiêm trọng: nền kinh tế trì trệ, chi phí sinh hoạt tăng cao, vấn đề nhập cư chưa được giải quyết, cùng với những bất đồng nội bộ ngày càng gay gắt trong Đảng Lao động.
Áp lực lên Starmer tăng mạnh sau thất bại trong các cuộc bầu cử địa phương và đặc biệt là chiến thắng lớn của Andy Burnham trong cuộc bầu cử phụ (by-election) tại Makerfield. Burnham – cựu Bộ trưởng Nội vụ và Thị trưởng Greater Manchester – được xem là nhân vật có sức hút và uy tín cao nhất trong đảng lúc này. Ngay sau khi Starmer tuyên bố từ chức, Burnham đã xác nhận sẽ tham gia cuộc đua lãnh đạo và nhận được sự ủng hộ từ nhiều nghị sĩ Labour.
Sự sụp đổ nhanh chóng của Starmer phản ánh xu hướng bất ổn chính trị kéo dài của Vương quốc Anh từ sau Brexit. Trong vòng 10 năm qua, nước này đã có tới 6-7 thủ tướng (tùy cách tính), bao gồm Theresa May, Boris Johnson, Liz Truss, Rishi Sunak và giờ là Keir Starmer. Mỗi lần thay đổi đều gắn liền với nội chiến đảng phái, khủng hoảng kinh tế hoặc áp lực từ cử tri.
Starmer lên nắm quyền với cam kết mang lại “sự ổn định”, nhưng chỉ sau hai năm ông đã mất đi sự ủng hộ mạnh mẽ từ cả nghị sĩ Labour và cử tri. Các vấn đề như chi phí sinh hoạt, ô nhiễm sông ngòi, chính sách đối ngoại (đặc biệt là hỗ trợ Ukraine và quan hệ với Israel) cùng với việc không đạt được nhiều cải cách đáng kể đã khiến uy tín của ông suy giảm nghiêm trọng.
Andy Burnham, với hình ảnh gần gũi với cử tri miền Bắc và kinh nghiệm chính trị dày dạn, được kỳ vọng sẽ mang lại luồng gió mới cho Đảng Labour. Tuy nhiên, ông cũng phải đối mặt với thách thức không nhỏ trong việc thống nhất đảng và đối phó với phe đối lập Bảo thủ cùng đảng Reform UK đang lên.
Việc thay đổi lãnh đạo giữa nhiệm kỳ có thể gây ra sự gián đoạn trong chính sách đối nội và đối ngoại của Anh, đặc biệt trong bối cảnh các cuộc đàm phán quốc tế và khủng hoảng khu vực. Thị trường tài chính Anh cũng có thể phản ứng tiêu cực trước sự bất ổn chính trị kéo dài.
Cuộc đua lãnh đạo Đảng Labour dự kiến sẽ diễn ra nhanh chóng, với các ứng viên tiềm năng khác ngoài Burnham. Kết quả sẽ quyết định hướng đi của chính phủ Anh trong giai đoạn tới – liệu có mang lại sự ổn định thực sự hay tiếp tục là chu kỳ thay đổi lãnh đạo liên tục.
