Dù nguy cơ bị Israel chiếm đóng lâu dài ngày càng hiện hữu, nhiều người dân miền Nam Lebanon vẫn kiên quyết ở lại quê hương. Trong bối cảnh xung đột giữa Israel và Hezbollah vẫn tiếp diễn, hàng loạt ngôi làng và thị trấn ở khu vực biên giới đã trở thành “thị trấn ma” nhưng một bộ phận cư dân, chủ yếu là người Thiên chúa giáo, Druze và Hồi giáo Sunni, vẫn bám trụ.
Theo phóng sự mới nhất, tại các thị trấn như Marjayoun, Arqoub, Hasbaya và một số làng thuộc khu vực Arqoub, người dân sống trong sợ hãi nhưng không muốn rời đi. Israel hiện kiểm soát một vành đai sâu hơn 10 km vào lãnh thổ Lebanon, tiến hành các cuộc đột kích, bắt giữ và phá hủy nhà cửa. Bộ trưởng Quốc phòng Israel Israel Katz từng tuyên bố cư dân đã sơ tán sẽ bị cấm trở về cho đến khi an ninh phía bắc Israel được đảm bảo.

Hikmat Farha, 73 tuổi, cư dân Marjayoun, chia sẻ: “Chúng tôi vẫn kiên trì bám đất, nhưng Marjayoun giờ như một thị trấn ma. Chúng tôi muốn hòa bình.” Saiid Zaher, 80 tuổi ở Arqoub, lo lắng: “Chúng tôi rất sợ lịch sử sẽ lặp lại. Đất đai và cuộc sống của chúng tôi đang phải trả giá.”
Cuộc sống hàng ngày trở nên vô cùng khắc nghiệt. Cửa hàng đóng cửa, trường học ngừng hoạt động, dịch vụ y tế suy giảm nghiêm trọng. Nông dân không thể tiếp cận đất trồng, gia súc và thị trường. Hỗ trợ nhân đạo bị hạn chế, chỉ còn vài đoàn cứu trợ mỗi tháng. Chính phủ Lebanon đã triển khai hỗ trợ tiền mặt cho những người ở lại, coi việc bám đất là “tuyến phòng thủ đầu tiên” chống lại kế hoạch di dời cưỡng bức.

Nhiều người vẫn nhớ rõ thời kỳ Israel chiếm đóng miền Nam Lebanon từ năm 1982 đến 2000 với các chốt kiểm soát, giám sát và hạn chế đi lại. Dù sợ hãi, họ chọn ở lại vì gắn bó với mảnh đất tổ tiên và không có nơi nào khác để đi.
Phân tích tác động cộng đồng Việt Nam:
Cộng đồng người Việt quan tâm đến Trung Đông và các vấn đề di cư, tị nạn sẽ theo dõi sát sao. Vụ việc gợi nhớ đến những cuộc xung đột kéo dài và tinh thần bám đất của người dân. Đối với người Việt hải ngoại, đặc biệt là những ai từng trải qua chiến tranh hoặc di cư, câu chuyện này mang ý nghĩa sâu sắc về sự gắn bó với quê hương và nỗi đau của người tị nạn.
