Khoảng cách giàu nghèo giữa người sở hữu nhà và người thuê nhà tại Mỹ đang ở mức cao nhất trong nhiều thập kỷ. Theo dữ liệu từ cuộc Khảo sát Tài chính Người tiêu dùng (Survey of Consumer Finances) của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ, tài sản ròng trung vị của các hộ gia đình sở hữu nhà đạt khoảng 396.500 USD, trong khi con số này ở nhóm thuê nhà chỉ khoảng 10.410 USD. Tỷ lệ chênh lệch lên tới gần 38 lần.
:max_bytes(150000):strip_icc()/renting-vs-owning-home-pros-and-cons.asp-ADD-V2-2ce9de919eb94f62bd4e4c7a23010852.jpg)
Nguyên nhân chính dẫn đến khoảng cách ngày càng lớn xuất phát từ việc giá nhà tăng mạnh trong những năm gần đây, giúp tài sản của chủ nhà tăng nhanh thông qua vốn chủ sở hữu (home equity). Trong khi đó, người thuê nhà hầu như không tích lũy được tài sản từ chỗ ở, đồng thời phải đối mặt với chi phí thuê nhà ngày càng cao. Theo các phân tích, khoảng cách tài sản trung vị giữa hai nhóm đã tăng khoảng 70% trong hơn 30 năm qua.
Xu hướng này làm gia tăng bất bình đẳng kinh tế, đặc biệt đối với thế hệ trẻ, người nhập cư và các hộ gia đình có thu nhập trung bình thấp. Nhiều người trẻ buộc phải thuê nhà trong thời gian dài hơn vì giá nhà vượt xa khả năng tài chính, dẫn đến việc họ khó tích lũy tài sản để mua nhà trong tương lai. Các chuyên gia kinh tế cảnh báo rằng nếu không có các chính sách hỗ trợ nhà ở giá cả phải chăng, khoảng cách này sẽ tiếp tục mở rộng.

Việc sở hữu nhà từ lâu được coi là một trong những cách chính để xây dựng tài sản trung và dài hạn tại Mỹ. Khi tỷ lệ sở hữu nhà giảm hoặc chậm lại ở một số nhóm dân số, hệ quả là sự phân hóa giàu nghèo ngày càng rõ rệt. Các báo cáo gần đây tiếp tục nhấn mạnh rằng chi phí nhà ở cao đang trở thành rào cản lớn đối với cơ hội kinh tế của nhiều gia đình Mỹ.
Cộng đồng Việt Nam tại Mỹ cũng chịu ảnh hưởng không nhỏ từ vấn đề này, đặc biệt ở những khu vực có giá nhà và tiền thuê tăng nhanh như California, Texas hay các thành phố lớn. Việc theo dõi và hiểu rõ khoảng cách tài sản này giúp người dân có cái nhìn thực tế hơn khi đưa ra quyết định về nhà ở.
