Trong hai ngày 30 và 31 tháng 7 năm 2026, thành phố tự trị Ceuta của Tây Ban Nha trên bờ biển Bắc Phi chứng kiến làn sóng di cư trái phép lớn nhất từ trước đến nay. Theo ước tính của Bộ Nội vụ Tây Ban Nha, khoảng 49.000 người đã vượt biên từ Morocco vào Ceuta chỉ trong vòng 24 giờ. Chính quyền địa phương đưa ra con số cao hơn, lên tới 60.000 người. Con số này tương đương khoảng 60-70% dân số của thành phố vốn chỉ khoảng 85.000 người.

Phần lớn những người vượt biên là nam thanh niên Morocco. Họ sử dụng cả đường bộ, phá hàng rào biên giới, lẫn đường biển bằng cách bơi vòng qua các đê chắn sóng tại bãi biển Tarajal hoặc từ thị trấn Fnideq và Belyounech. Nhiều người trang bị đồ lặn và chân vịt để cố gắng vượt qua đoạn biển nguy hiểm. Tình trạng hỗn loạn khiến lực lượng biên phòng bị áp đảo hoàn toàn.
Ít nhất 57 người đã thiệt mạng trong quá trình vượt biên, chủ yếu do đuối nước. Một số thi thể được tìm thấy nổi trên mặt nước. Tây Ban Nha đã điều động quân đội đến hỗ trợ lực lượng Cảnh sát Dân sự (Guardia Civil) để khôi phục trật tự biên giới và kiểm soát tình hình trong thành phố.

Đến tối ngày 31 tháng 7, chính quyền Tây Ban Nha cho biết phần lớn số người đã vượt biên (khoảng 48.300 người theo số liệu chính thức) đã tự nguyện quay trở lại Morocco. Tình hình dần được kiểm soát, dù vẫn còn một số người ở lại và các cơ sở tiếp nhận quá tải trong thời gian ngắn.
Sự kiện này làm dấy lên lo ngại về khả năng kiểm soát biên giới của Tây Ban Nha và Liên minh châu Âu. Thủ tướng Pedro Sánchez cùng Bộ trưởng Nội vụ đã đến hiện trường chỉ đạo. Một số quốc gia thành viên EU bày tỏ quan ngại về việc dòng người di cư có thể lan rộng sang các khu vực khác trong khối Schengen.
Các nhà quan sát cho rằng nguyên nhân dẫn đến làn sóng đột ngột này vẫn chưa được làm rõ hoàn toàn, dù một số tin đồn lan truyền trên mạng xã hội có thể đã góp phần kích động. Sự việc một lần nữa đặt ra câu hỏi về hợp tác quản lý biên giới giữa Tây Ban Nha và Morocco, cũng như thách thức dài hạn của châu Âu trước các cuộc di cư từ Bắc Phi.
