Nghị quyết, được giới thiệu bởi Dân biểu Gregory Meeks (D-New York), kêu gọi Tổng thống Trump rút lực lượng vũ trang Mỹ khỏi các hoạt động thù địch với Iran trừ khi Quốc hội cho phép rõ ràng. Dù mang tính biểu tượng nhiều hơn là ràng buộc pháp lý ngay lập tức, động thái này phản ánh sự bất mãn ngày càng tăng trong nội bộ đảng Cộng hòa cũng như từ phe đối lập về chi phí, tính hợp pháp và hiệu quả của cuộc chiến.

Cuộc bỏ phiếu diễn ra vào ngày 3 tháng 6, sau nhiều lần trì hoãn và ba nỗ lực thất bại trước đó. Sự ủng hộ từ bốn nghị sĩ Cộng hòa – Thomas Massie (Kentucky), Brian Fitzpatrick (Pennsylvania), Tom Barrett (Michigan) và Warren Davidson (Ohio) – đã giúp nghị quyết vượt qua ngưỡng. Những người này, thường được biết đến với quan điểm bảo thủ về chính sách đối ngoại và nhấn mạnh vai trò của Quốc hội theo Hiến pháp, đã chọn ưu tiên nguyên tắc kiểm soát quyền lực chiến tranh hơn sự đoàn kết đảng.
Tổng thống Trump nhanh chóng phản ứng mạnh mẽ, gọi cuộc bỏ phiếu là “vô nghĩa” và cho rằng nó làm suy yếu vị thế đàm phán của Mỹ với Iran. Ông nhấn mạnh rằng Mỹ đang trong giai đoạn đàm phán cuối cùng để chấm dứt xung đột. Tuy nhiên, các nhà phê bình cho rằng nghị quyết thể hiện sự mệt mỏi của Quốc hội sau ba tháng chiến sự, vốn đã gây căng thẳng kinh tế toàn cầu, đẩy giá năng lượng tăng và ảnh hưởng đến chuỗi cung ứng.

Động thái của Hạ viện làm nổi bật cuộc tranh luận lâu dài về phân chia quyền lực giữa nhánh hành pháp và lập pháp theo Hiến pháp Mỹ, đặc biệt liên quan đến Đạo luật Quyền lực Chiến tranh 1973. Nhiều chuyên gia cho rằng, dù Tổng thống có thể bác bỏ hoặc phớt lờ nghị quyết (và nó khó trở thành luật nếu Thượng viện không thông qua), đây vẫn là tín hiệu chính trị quan trọng. Nó cho thấy sự ủng hộ của đảng Cộng hòa đối với chính sách đối ngoại cứng rắn của Trump đang lung lay, ít nhất ở cấp độ lập pháp.
Từ góc nhìn Dân chủ, đây là bước tiến cần thiết để khôi phục vai trò giám sát của Quốc hội và chấm dứt một “cuộc chiến lựa chọn” tốn kém. Ngược lại, một số quan chức Cộng hòa lập luận rằng việc hạn chế Tổng thống trong lúc đàm phán có thể làm suy yếu an ninh quốc gia và vị thế của Mỹ trên trường quốc tế. Cuộc xung đột bắt nguồn từ các cuộc tấn công phối hợp với Israel vào cuối tháng 2/2026 đã thay đổi cục diện chính trị cả trong nước lẫn quốc tế, với hệ quả lan tỏa đến giá dầu và ổn định khu vực.

Nghị quyết hiện được chuyển đến Thượng viện, nơi triển vọng thông qua vẫn bất định do đảng Cộng hòa chiếm đa số. Dù vậy, cuộc bỏ phiếu đã khơi dậy cuộc thảo luận sôi nổi trên các nền tảng mạng xã hội và trong giới truyền thông về tương lai chính sách Trung Đông của Mỹ. Nhiều nhà quan sát dự đoán áp lực từ Quốc hội có thể thúc đẩy chính quyền Trump tìm kiếm giải pháp ngoại giao nhanh hơn, dù Tổng thống vẫn khẳng định quyền hành pháp mạnh mẽ.

Sự kiện này diễn ra trong bối cảnh căng thẳng chính trị nội bộ Mỹ cao, khi cả hai đảng đang chuẩn bị cho các cuộc bầu cử giữa kỳ. Nó nhắc nhở rằng, dù Tổng thống có ảnh hưởng lớn, Quốc hội vẫn có thể sử dụng công cụ lập pháp để khẳng định vai trò của mình trong các quyết định chiến tranh – một nguyên tắc cốt lõi của nền dân chủ Mỹ.
